Sự công nhận có thật sự quan trọng?

Sự công nhận có thật sự quan trọng?

Trưởng thành là gì?

Có lẽ là đến một ngày không còn quá bận tâm việc ai hiểu mình, ai không hiểu mình.

Nhưng thử nghĩ xem.

Nếu hôm nay tất cả mọi người đều yêu mến mình thì sao?

Liệu ngày mai họ vẫn sẽ yêu mến mình chứ?

Nếu một lời khen có thể khiến vui vẻ, chẳng phải một lời chê cũng sẽ đủ sức khiến buồn bã hay sao?

Vậy rốt cuộc, cuộc đời đang nằm trong tay mình, hay đang nằm trong cảm xúc của người khác?

Con người luôn đi tìm sự công nhận.

Nhưng rồi sao nữa?

Được công nhận rồi sao?

Có phải từ đó sẽ không còn ai phê phán?

Có phải sẽ không còn ai hiểu lầm?

Có phải tất cả sẽ luôn đứng về phía mình?

Hay chỉ cần một biến cố, mọi sự công nhận ấy cũng có thể đổi chiều?

Nếu vậy, tại sao lại đặt sự bình yên của mình lên một thứ mong manh đến thế?

Thực ra, được công nhận không phải là điều xấu.

Ai cũng mong những nỗ lực của mình được nhìn thấy.

Nhưng nếu giá trị của bản thân chỉ tồn tại khi người khác công nhận, thì giá trị ấy chưa bao giờ thật sự thuộc về mình.

Điều đáng suy nghĩ chưa bao giờ là người khác đang nghĩ gì.

Mà là vì sao suy nghĩ của người khác lại có thể quyết định trạng thái nội tâm của mình.

Nếu chỉ một câu nói cũng đủ khiến mất ngủ.

Nếu chỉ một ánh nhìn cũng đủ khiến dao động.

Thì vấn đề không nằm ở câu nói hay ánh nhìn ấy.

Vấn đề nằm ở việc nội tâm vẫn còn phụ thuộc vào thế giới bên ngoài.

Đến một lúc nào đó sẽ nhận ra, năng lượng quý giá nhất của đời người không phải để giải thích, tranh cãi hay cố gắng khiến tất cả mọi người hiểu mình.

Mà là để xây dựng chính mình.

Khi không còn mải mê tìm kiếm sự công nhận, năng lượng bắt đầu quay trở về.

Khi năng lượng quay trở về, trí tuệ có cơ hội lớn lên.

Khi trí tuệ lớn lên, nhân cách cũng dần trở nên vững vàng.

Và rồi sẽ đến một ngày, sự công nhận của người khác không còn là thứ quyết định giá trị của một con người.

 

 

Tiếng Việt