Nghệ Thuật Tinh Tế Của Việc "Đếch Quan Tâm" - Mark Manson

Ở cái thời đại quá đủ đầy, con người không còn những mục tiêu lý tưởng như vì tổ quốc, vì nhân dân, thay vào đó là những bon chen hơn thua giữa người với người.
 
Chúng ta trông đợi nhiều lời khen ngợi từ người khác, nỗ lực cư xử như thể mình là một người tử tế, hoàn hảo. Nhưng giấu mãi sao được những yếu đuối, xấu xí của bản thân…? Chúng ta quan tâm đến quá nhiều người, nhiều việc, nhiều chuyện xảy ra trên đời. Cứ nghĩ như vậy mới khiến ta trở nên thông tuệ và hạnh phúc, cho đến khi bị cuộc đời "ném" vào vô số quả tạ mới ngã ngửa: Thì ra có một vài vấn đề, không nên biết, không cần biết hoặc dù biết nhưng “đếch quan tâm”, có lẽ cuộc đời đã tốt đẹp hơn mấy phần.
 
Hẳn không ít người trong chúng ta từng day dứt khi người khác không cư xử tốt như những gì ta mong đợi, hoài nghi về bản thân, căm phẫn đến mức bật khóc chỉ vì vài lời nói gió thoảng qua tai, mà đôi khi chính người nói ra còn không nhớ. Một vòng luẩn quẩn, tù túng như vậy từ miệng đời, dồn nén những cảm xúc tiêu cực, để rồi chúng ta vô tình tự nguyện gánh trên lưng một mớ bận tâm to đùng.
 
 
 
 
Một ngày chỉ có 24h, trừ đi khoảng thời gian ăn ngủ nghỉ, chúng ta chỉ còn khoảng 16h để sống cho bản thân và những người quan trọng nhất. Nôm na chính là sử dụng trí tuệ và nhân sinh quan để điều hướng năng lượng của mình đến những thứ đáng quan tâm hơn. Làm sao để đến khi già, chúng ta có nhiều câu chuyện đẹp đẽ để nhớ, để cười và để thanh thản về một kiếp người đáng sống.
 
“Sự đơn giản hóa thực sự sẽ khiến chúng ta mãn nguyện.”
 

 

 

Tiếng Việt